
Đêm đó đã rất khuya, một đôi vợ chồng cao tuổi ngoại quốc tìm đến một khách sạn ở khu du lịch hỏi thuê phòng. Người lễ tân, một thanh niên trẻ nhã nhặn đáp: “Xin lỗi, khách sạn chúng tôi đã kín khách, không còn chỗ nào cả”. Song, khi thấy bộ dạng mệt mỏi và thất vọng của 2 vị khách, người lễ tân lại nói: “Tuy nhiên, để tôi nghĩ cách xem sao…”.
Anh đương nhiên không muốn họ tiếp tục phải đi gõ cửa từng khách sạn mà xem ra cũng đã kín đặc người trong thị trấn, rồi cuối cùng phải ngồi vật vạ đâu đó bên lề đường suốt cả đêm. Vậy nên, anh dẫn hai vị khách ấy đến một gian phòng nhỏ nhưng ngăn nắp và sạch sẽ: “Đây không phải gian phòng tốt, nhưng lúc này tôi chỉ có thể làm được đến vậy”.
Ngày hôm sau, khi hai vị khách đến thanh toán, người lễ tân từ chối: “Không cần, vì đó chỉ là phòng nghỉ của tôi, cho ông bà mượn tạm qua đêm. Chúc ông bà lên đường may mắn”. Hóa ra, cả đêm hôm đó người lễ tân đã không ngủ mà ngồi làm việc trong quầy. Hai vị khách vô cùng cảm động. Khi họ đã đi khỏi, anh tiếp tục bận rộn với công việc của mình và quên hẳn chuyện đó.
Không ngờ một ngày kia, anh nhận được một tấm vé máy bay cùng thư mời đến New York làm việc. Hóa ra hai vợ chồng già ấy thuộc hàng tỷ phú, sau khi quay về họ quyết định mua hẳn một khách sạn sang trọng để kinh doanh và mời người lễ tân tốt bụng đến làm quản lý với niềm tin chắc chắn anh sẽ làm rất tốt công việc này.
Đó là câu chuyện truyền kỳ về người giám đốc đầu tiên của chuỗi khách sạn hàng đầu thế giới Hilton. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: Nếu biết yêu thương đồng loại, nếu con người đối đãi với nhau bằng chân tình, bất cứ việc gì cũng có thể “nghĩ ra cách…” (SưuTầm)
Ca dao tục ngữ xưa có câu: "Yêu nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua", hoặc: "Râu tôm nấu với ruột bầu, chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon". Những câu này cho thấy sức mạnh của một tình yêu đích thực. Cho dù có bị núi sông ngăn trở thì họ vẫn cố gắng vượt qua để tìm gặp đến nhau. Chúng ta cũng thấy, râu tôm và ruột bầu là những thứ người ta thường bỏ đi khi nấu nướng. Thế nhưng nó lại trở nên một món ngon khi trong nó mang một thứ hương vị của tình yêu chân thật. Thật vậy, nó là một nguồn động lực mạnh mẽ để cho ta vượt qua mọi khó khăn, ngăn trở trong cuộc sống. Thế nhưng, ngày nay đặc biệt các bạn trẻ đã có rất nhiều người đặt những giá trị khác như tiền tài, danh vọng và đam mê thể xác nên tình yêu này. Như vây, phải chăng tình yêu nam nữ, vợ chồng và ngay cả gia đình cũng là những thứ gì đó không bền vững và chóng qua? Không hẳn như vậy, những thứ tình yêu đó sẽ trở nên vững bền và đơm hoa thơm ngào ngạt khi chúng được đặt nền bởi một tình yêu chân thành nơi Đức Kitô.
Hôm nay, thánh sử Gioan sẽ cho chúng ta thấy một tình yêu như vậy. Một tình yêu chân thật và vô vị lợi mà nhiều người cho là mù quáng ". Cô Maria lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Đức Giêsu, rồi lấy tóc mà lau". Cô đã yêu Chúa với cả con người của mình. Tình yêu này vượt trên tất cả, vượt trên cả tình yêu nam nữ, vợ chồng. Cô đã không lại cho mình chút gì bởi vì đối với cô Chúa Giêsu chính là trung tâm để cô quy chiếu tất cả mọi sự và là cùng đích cuối cùng của mình. Và Ngài cũng chính là nguồn mạch để cô kín múc từng ngày. Thật vậy, khi yêu ai người ta thường dành tất cả thời gian và mọi suy nghĩ về người đó.
Giờ đây, chúng ta hãy tự hỏi bản thân mình: Tôi đang đặt cái gì hay điều gì làm trọng tâm cho đời sống của mình? Phải chăng là tiền tài, danh vọng hay đam mê một thứ tình yêu nhục dục!!! Và đối với tôi, Thiên Chúa có một vị trí nào, hay có một giá trị nào trong cuộc sống của mình? Đây chính là những câu hỏi mà mỗi người chúng ta phải tự trả lời cho chính bản thân của mình để tìm ra mục đích sống cho bản thân.
Lạy Chúa, xin cho con luôn biết tìm kiếm Ngài và đặt Ngài làm cùng đích của mình. Và xin cho con luôn biết hỏi "giờ này đối với tôi Đức Kitô là ai rổi?" trong từng giây phút, từng ngày trong cuộc sống. Vì chỉ có Chúa mới là nguồn vui, nguồn hạnh phúc của đời con. Amen.
Dom. Thế Hiển SDB
Lời Chúa Thứ Hai Tuần Thánh
Ga 12, 1-12
Sáu ngày trước Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu đến làng Bêtania, nơi Ladarô đã chết được Người cho sống lại. Tại đây người ta dọn bữa cho Người ăn. Martha hầu bàn. Còn Ladarô cũng là một trong những kẻ đồng bàn với Người. Bấy giờ Maria lấy một cân dầu thơm, dầu cam tùng hảo hạng, và xức chân Chúa Giêsu, rồi lấy tóc mình mà lau. Hương thơm toả đầy nhà. Một môn đệ là Giuđa Iscariô, kẻ sẽ phản nộp Người, liền nói: "Sao không bán dầu thơm đó lấy ba trăm đồng mà cho người nghèo khó?" Hắn nói thế không phải vì lo lắng cho người nghèo khó đâu, mà vì hắn là tên trộm cắp, lại được giữ túi tiền, nên bớt xén các khoản tiền người ta bỏ vào đó. Vậy Chúa Giêsu nói: "Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta. Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi, còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu". Có đám đông người Do-thái biết Người đang ở đó, nên tuôn đến, không những vì Chúa Giêsu, mà còn để thấy Ladarô, kẻ đã chết được Người cho sống lại. Thế là các Thượng tế quyết định giết luôn cả Ladarô, vì tại ông mà nhiều người Do-thái đã bỏ họ và tin theo Chúa Giêsu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét