Trong lúc trời còn tối, khi mọi hy vọng dường như đã lụi tàn, Marie Madeleine vẫn bước đi. Không ai sai chị. Không có lời hứa nào rằng Ngài sẽ sống lại theo cách chị hiểu. Chỉ có tình yêu âm thầm, thủy chung, và không biết mỏi.
Chị đi tìm xác một người đã chết, mà vẫn mang trong lòng một nỗi khao khát như thể Ngài còn sống. Chị khóc không vì thất vọng, mà vì yêu đến tận cùng. Chị không hiểu hết biến cố đang xảy ra, nhưng có một điều chị hiểu rất rõ: "người ta đã lấy mất Chúa của tôi… và tôi không biết Người ở đâu.”
Đó là tiếng kêu thổn thức của một tâm hồn không thể sống nếu không có Đấng mình yêu. Và chính nơi tình yêu chân thành ấy, Chúa đã hiện đến không phải giữa phép lạ rực rỡ, mà trong một lời gọi nhỏ nhẹ: “Marie!” Một tiếng gọi thôi, nhưng đủ để phục sinh trái tim chị trước khi phục sinh mọi điều khác. Vì tình yêu thật không cần lý giải. Nó chỉ cần được gọi tên đúng lúc, đúng cách, và bằng một giọng mà lòng không thể nhầm lẫn.
Marie Madeleine không giữ Chúa cho riêng mình. Dù lòng muốn ôm lấy Ngài mãi, chị vẫn vâng theo lời sai đi. Tình yêu trưởng thành không giữ lại điều mình quý nhất, mà trao đi trong đức tin.
Lạy Chúa Giêsu xin cho con được yêu Ngài như Marie Madeleine , không toan tính, không sợ hãi,
chỉ một lòng tìm kiếm Ngài giữa những lầm lạc và bóng tối. Xin dạy con khóc, không phải vì mất mát,
mà vì trái tim không chịu sống thiếu tình yêu thật. Và xin gọi tên con như Ngài đã gọi chị ngày xưa.
Để giữa bao ồn ào và lạc hướng, con được nhận ra Ngài đang đứng đó… và lòng con lại thốt lên: Rabbouni! – Thầy của con, tình yêu của đời con. Amen.
Phúc Âm: Ga 20, 1–2. 11–18
“Bà kia, sao bà khóc, bà tìm ai?”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ, bà liền chạy về tìm Simon–Phêrô và người môn đệ hác được Chúa Giêsu yêu mến, nói với các ông rằng: “Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta đề Thầy ở đâu”. Bà Maria đang còn đứng gần mồ Chúa mà than khóc, nhìn vào trong mồ, bà thấy hai thiên thần mặc áo trắng đang ngồi nơi đã đặt xác Chúa Giêsu, một vị ngồi phía đàng đầu, một vị ngồi phía đàng chân. Hai vị hỏi: “Tại sao bà khóc”. Bà trả lời: “Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi, và tôi không biết người ta đã đề Người ở đâu?, Vừa nói xong, bà quay mặt lại, thì thấy Chúa Giêsu đã đứng đó. Nhưng bà chưa biết là Chúa Giêsu. Chúa Giêsu hỏi: “Bà kia, sao mà khóc, bà tìm ai?” Tưởng là người giữ vườn, Maria thưa: “Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, đề tôi đến lấy xác Người”. Chúa Giêsu gọi: “Maria”. Quay mặt lại, bà thưa Người: “Rabboni”, nghĩa là: “Lạy Thầy”. Chúa Giêsu bảo bà: “Đừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta. Nhưng hãy báo tin cho các anh em Ta hay và bảo họ rằng: “Ta về cùng Cha Ta, là Cha các con; về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con”. Maria Mađalêna đi báo tin cho các môn đệ rằng: “Tôi đã trông thấy Chúa và Chúa đã phán với tôi những điều ấy”.
Đó là lời Chúa.




