20.4.17

Niềm Vui Phục Sinh


Trong thế chiến 1, một người Nga Cô-dắc có hai cậu con trai tên Peter và Gregory. Ngày kia, ông nhận được một lá thư từ tiền tuyến. Vì không biết đọc, nên ông đã đưa cho cô con gái. Đó là lá thư từ viên sĩ quan chỉ huy của Gregory, được mở đầu như sau: “Tôi rất tiếc khi báo tin cho ông biết rằng cậu con trai của ông là Gregory đã bị tử nạn trong khi thi hành công vụ vào ngày 10 tháng 7. Gregory là một anh lính xuất sắc, và đã chết một cái chết anh dũng. Ông có đủ lý do để tự hào về anh ấy…”

Tin này gây ra hậu quả ngay tức khắc và hoảng hốt đối với người cha. Dường như ông bị suy kiệt một cách rõ rệt. Chỉ trong khoảng vài ngày, ông già hẳn đi, gần như trong một đêm, mái tóc của ông đã ngả màu bạc. Trí nhớ của ông bắt đầu xuống dốc, và thậm chí trí khôn của ông cũng bị ảnh hưởng. Ông bắt đầu uống nhiều rượu.
Ông đặt lá thư đó bên dưới tượng thánh trong nhà bếp. Mỗi ngày, ông đều lấy lá thư đó ra, và yêu cầu cô con gái của ông đọc lại. Nhưng ngay khi cô bắt đầu đọc “Tôi rất tiếc khi báo tin cho ông rằng…” thì ông liền lấy lá thư đó lại và cất đi. Sau khi vị linh mục ở địa phương dâng thánh lễ cầu hồn cho con trai ông, thì ông cảm thấy hơi khá hơn.
12 ngày qua đi trong tình trạng đó. Đến ngày thứ 13, một lá thư thứ hai gửi về từ tiền tuyến. Lá thư này nói rằng con trai của ông chưa chết! Anh chỉ bị thương, và bị bỏ mặc cho chết ở trên chiến trường. Sáng hôm sau, anh đã bò suốt 4 dặm đường, để trở về hàng ngũ của anh, kéo lê theo một sĩ quan cũng bị thương. Anh đã được phong quân hàm hạ sĩ, và được trọng thưởng huy chương ghi nhận sự can đảm của anh. Cho đến nay, những vết thương của anh đã được phục hồi tại bệnh viện, và anh sẽ sớm được trở về với gia đình.
Khi nghe đến đây, người cha sôi sục niềm vui, ông chộp lấy lá thư, và đem vào làng. Ông chặn lại bất cứ người nào ông gặp gỡ trên đường, ép từng người đọc lá thư đó. Ông giải thích “Con trai tôi vẫn còn sống! Nó đã được trọng thưởng huy chương vì lòng can đảm của nó!”. (St)
Biến cố phục sinh là một niềm hy vọng, là một nguồn ánh sáng chiếu soi vào bao tăm tối của trần thế và của lòng người. Mỗi người trong chúng ta đã cảm nhận được niềm vui mừng khôn tả đó, đã chia sẻ cho nhau những lời chúc mừng tốt đẹp và đã cùng dâng lên Thiên Chúa những lời tán tụng vì tình thương mà Chúa đã dành cho chúng ta. Nhưng hôm nay, Chúa muốn chúng ta hãy trao ban niềm vui đó cho mọi người. Chúng ta đừng đóng kín niềm vui mà chúng ta đang sống, đang cảm nhận, nhưng hãy biết mở lòng để đem niềm vui đó đến cho mọi người.
Người Kitô hữu chúng ta đã lắng nghe lời Chúa dạy, đã cảm nghiệm niềm vui trong các biến cố của cuộc đời Chúa Giêsu, nhưng thường chúng ta lại không dám để trao ban và chia sẻ niềm vui đó cho mọi người. Con đường rong ruổi ngày nào của Chúa Giêsu để đem niềm vui đến cho mọi người, thì hôm nay, Chúa muốn chúng ta hãy cùng Ngài đem tin vui đó đến cho những người còn chưa nhận biết Ngài. Chúng ta hãy là cánh tay nối dài, hãy là tiếng nói của yêu thương, của bình an cho những người còn sống trong thất vọng, sống trong đau khổ, trong đêm tối của u mê lầm lạc. Để từ đó, tin vui phục sinh sẽ không dừng lại ở nơi bản thân mình, nhưng sẽ lan tỏa đến tất cả mọi nơi và cho tất cả mọi người.
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, Chúa đã cho chúng con được hưởng nếm niềm vui phục sinh của Chúa, và giờ đây Chúa cũng muốn chúng con trở nên nhân chứng cho tin vui đó nơi tất cả mọi người. Xin cho mỗi người chúng con biết ý thức trách nhiệm mà Chúa đã trao ban, để trên mọi bước đường chúng con đi, sẽ là hành trình trao ban yêu thương, hy vọng và bình an của Chúa cho mọi người. Amen.
 (Phêrô Dương Hải Văn SDB)

Thứ Năm Trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh
Lời Chúa: 
 Lc24,35-48
 35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.36 Các ông còn đang nói, thì chính Đức Giê-su đứng giữa các ông và bảo: "Bình an cho anh em! "37 Các ông kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma.38 Nhưng Người nói: "Sao lại hoảng hốt? Sao lòng anh em còn ngờ vực?39Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy có đây? "40 Nói xong, Người đưa tay chân ra cho các ông xem.41Các ông còn chưa tin vì mừng quá, và còn đang ngỡ ngàng, thì Người hỏi: "Ở đây anh em có gì ăn không? "42 Các ông đưa cho Người một khúc cá nướng.43 Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông. 44 Rồi Người bảo: "Khi còn ở với anh em, Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì sách Luật Mô-sê, các Sách Ngôn Sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm."45 Bấy giờ Người mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh46 và Người nói: "Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại;47 phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội.48Chính anh em là chứng nhân về những điều này.

Không có nhận xét nào: